– “Thông ư tam bối, nhiếp ư cửu phẩm, mạc bất giai vãng”, ba bậc chín phẩm đều thông, thảy đều được sanh Tịnh Độ.
Cái ý này nói được rất rõ ràng, mười niệm này chính là miệng niệm, không phải mười niệm trong “Di Lặc Bồ Tát Sở Vấn Kinh”, chỉ là miệng niệm. Thế nhưng Đại Sư Thiện Đạo nói lời này, chúng ta nhất định phải căn cứ vào “ba bậc
vãng sanh”, “vãng sanh chánh nhân” mà bổn Kinh đã nói. Hai phẩm kinh văn này phải tương ưng, tuyệt đối không thể nói có miệng không có tâm, vậy thì không được, không thể vãng sanh. Phải chân thật có tâm. Có tâm gì vậy? Trong lúc giảng giải, chúng ta thường hay nhắc đến “giác ngộ chi tâm”, tâm giác ngộ chính là:

Tâm trụ trì chánh pháp

chúng ta phải có cái tâm này. Bạn có cái tâm này, mỗi ngày bạn tu pháp mười niệm thì quyết định được sanh. Như cư sĩ Lý Mộc Nguyên, một ngày bận từ sớm đến tối, làm gì có thời gian
niệm Phật? Một ngày ông niệm mười danh hiệu Phật thì được rồi. Vì sao vậy? Một ngày 24 giờ đồng hồ, cái nghĩ cái làm đều là vì Phật pháp, vì chúng sanh. Mười câu hiệu Phật này của ông, đem công đức đã tu tích được cả ngày hôm nay của ông, hồi hướng cầu sanh Tịnh Độ. Nếu như mười niệm mà không có thời gian thì niệm một câu cũng được. Bạn có thể thể hội được ý nghĩa này, bạn liền hiểu rõ tâm là tâm Phật, hạnh là Bồ Tát hạnh. Người như vậy, một ngày mười niệm hay một niệm, họ thật có thể vãng sanh, một chút cũng không giả.

Nếu như trong lòng tham luyến danh vọng lợi dưỡng, không thể buông bỏ năm dục sáu trần, một ngày niệm mười vạn danh hiệu Phật cũng không thể vãng sanh, người xưa đã nói “đau mồm rát họng cũng chỉ uổng công”.

Tại sao người ta một ngày chỉ niệm mười câu, một câu mà có thể vãng sanh, còn người kia từ sáng đến tối, một ngày niệm mười vạn danh hiệu cũng không thể vãng sanh? Điều kiện vãng sanh không phải ở niệm Phật nhiều hay ít.
Đại Sư Ngẫu Ích ở trong “Yếu Giải” nói cho chúng ta nghe rất hay: “Có thể vãng sanh hay không quyết định ở có tín và nguyện hay không, phẩm vị cao hay thấp quyết định ở công phu niệm Phật sâu hay cạn”. Hai câu này nói được rất hay, Đại Sư Ấn Quang rất là tán thán. Chân tín, thiết nguyện là điều kiện vãng sanh. Chân tín, thiết nguyện chính là phát
tâm Bồ Đề.
Trích PHẬT THUYẾT ĐẠI THỪA VÔ LƯỢNG THỌ TRANG NGHIÊM THANH TỊNH BÌNH ĐẲNG GIÁC KINH giảng giải (tập 130)