Đạo Phật

Thiên chủ Đế Thích – Cõi trời Tam Thập Tam

Thiên chủ Đế Thích - Cõi trời Tam Thập Tam
Cách đây rất lâu xa tại ngôi làng Macala thuộc Vương quốc Ma Kiệt Đà (Magadha), có một Trưởng giả giàu có tên là Magha. Nhờ nhiều đời huân tập giới đức, Ngài rất hiền lương, trí tuệ và có tấm lòng rộng lượng vô cùng.
Một dịp, trong vùng mở hội, người từ khắp nơi nô nức kéo về. Khuôn viên nhỏ hẹp mà người thì ngày càng đông, chen chúc nhau đứng cả vào những chỗ sình lầy, đất đá lởm chởm.
Trưởng giả Magha cũng tới dự. Không còn chỗ, Ngài kiếm một khu khác cẩn thận dọn sạch sẽ, còn lấy chân gạt đất qua lại cho bằng phẳng để đứng được thoải mái. Chưa kịp bước vào thì bỗng có người lấn qua chiếm chỗ. Ngài không giận, tìm sang chỗ mới, dọn xong thì người ta lại lấy mất. Người đông quá, cứ vừa làm được chỗ nào thì lập tức có người khác vào đứng. Thế nhưng, dù bị hết người này đến người kia chiếm mất công sức mà Ngài Magha thấy vui vô cùng, lại còn dặn lòng: “Việc mang đến được lợi ích cho mọi người thì quả là đáng làm!”
Do đó, Trưởng giả Magha về nhà lấy dụng cụ, gọi thêm gia nhân đến phụ việc. Ngài dọn được cả khoảng đất rộng bằng sân phơi lúa để mọi người có chỗ buôn bán sạch sẽ, tươm tất. Mùa lạnh, còn đốt thêm củi sưởi ấm cho họ, bởi vậy ai cũng thích đến. Một thời gian sau, Ngài Magha lại thấy mình có bổn phận phải làm một con đường mới để người dân đi lại cho thuận tiện. Trong lòng phấn khởi, sáng sớm Ngài đã bắt tay vào làm đường. Từ phát quang bụi rậm, cuốc đất, chở đá, lấp sình lầy… Ngài làm chẳng quản ngại, càng vất vả lại càng thêm hăng hái. Thấy vậy, nhiều thanh niên cũng đến góp sức, tất cả là ba mươi ba vị. Chẳng mấy chốc, con đường từ xưa vốn gồ ghề, lầy lội thì nay đã trở nên bằng phẳng và thông thoáng, ngựa xe đi lại dễ dàng.
Tiếng đồn về Ngài Magha và những người bạn vang xa, dân chúng khắp vùng bày tỏ niềm yêu mến. Thế nhưng, điều này lại khiến vị quan huyện trong vùng sinh lòng đố kỵ. Ông bèn tâu lên vua rằng đó là một bọn cướp, đang làm đường để chuẩn bị nổi loạn. Nhà vua tức giận, ra lệnh tử hình, cho voi chà lên thân xác.
Trên pháp trường, ba mươi ba vị bị trói nằm trên đất, đàn voi khổng lồ lừng lững bước tới. Bởi đã huân tập từ tâm trong nhiều kiếp, trước cơn nguy khốn, Ngài Magha bình tĩnh nhắn nhủ:
– Này các bạn, chúng ta không còn nơi nào khác để an trú ngoài lòng từ bi. Hãy yêu thương, đừng sân hận. Chúng ta hãy trải tâm từ đến những con voi, Nhà vua và cả vị quan huyện kia.
Ba mươi ba vị cùng khép mắt lại, quán tưởng niềm thương yêu. Từ tâm của các vị tỏa ra bao trùm cả không gian, tạo thành một hùng lực vô hình cản đàn voi bước tới. Đàn voi đứng sững lại rồi gầm rú lên vang trời, dù người quản tượng có thúc như thế nào, thậm chí lấy giáo nhọn đâm vào, chúng vẫn không chịu nhấc chân.
Nhà vua nghe tin báo, lập tức ngự giá đến nơi hành quyết. Sau khi biết được sự tình, Ngài hối hận vô cùng vì đã vội vàng kết tội oan người vô tội. Ngài ra lệnh dừng thi án và giao cho Ngài Magha cùng những người bạn cai quản cả vùng, đồng thời xử tội vị quan huyện kia.
– Này các bạn, nhờ an trú trong thiện nghiệp và từ tâm nên chúng ta thoát được cảnh oan khuất. Giờ đây, chúng ta hãy dành trọn cuộc đời còn lại để làm điều thiện cho mọi người.
Ngài Magha vừa tuyên bố dứt lời thì tất cả mọi người cùng reo mừng hưởng ứng. Từ đó, các vị nhiệt tâm nỗ lực để làm mọi điều lợi ích có thể.
Thời xưa, muốn đi từ nơi này sang nơi khác thì phải đi bộ trong nhiều ngày rất khó khăn vất vả. Ngài Magha bàn bạc với ba mươi hai người bạn xây dựng những nhà trọ ven đường cho khách thập phương. Cứ mỗi chặng đường đủ dài thì sẽ có một nhà nghỉ, bên trong có người phục vụ thức ăn, nước uống chu đáo. Nhờ vậy, tối đến mọi người có chỗ dừng chân nghỉ ngơi, giữ sức khỏe để ngày mai tiếp tục lên đường. Đặc biệt, trong mỗi nhà trọ có ba khu riêng biệt dành cho người nghèo, người ốm bệnh và các tu sĩ. Bằng trí tuệ sâu sắc, Ngài Magha còn cử thêm người đến để chia sẻ đạo lý cho lữ khách tới lui. Công trình rất quy mô, trải qua nhiều năm tháng mới hoàn thành nhưng mang lại vô số ý nghĩa và công đức lớn lao.
Bởi thiện nghiệp quá lớn, khi mạng chung, lập tức các vị được tái sinh lên cõi trời. Tương truyền rằng, khi đó cõi Trời còn trống vắng, ba mươi ba vị là ba mươi ba chư Thiên đầu tiên nên được gọi là cõi Trời Tam Thập Tam. Ngài Magha trở thành Thiên chủ Đế Thích trị vì cả Thiên giới và nhân gian.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *